Chủ Nhật, 08/07/2018 | 01:47 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |

Ba mẹ mất, cậu bé 8 tuổi cả năm chỉ mặc chiếc áo Messi: Con tự đi xin gạo nấu cơm, tối ngủ ống cống

Cậu bé 8 tuổi này hàng ngày đều lủi thủi chơi một mình bên trong ống cống, tự đi nhặt củi và xin gạo về nấu cơm ăn.

Đáng lẽ ở cái tuổi phải được sống trong tình yêu thương, bao bọc của cha mẹ và cộng đồng thì cậu bé 8 tuổi này lại côi cút sống lủi thủi một thân một mình bên bìa rừng. Em tự phải lo lấy cái ăn cái mặc hàng ngày mà có khi bữa ăn cũng không có gì ngoài cơm trắng.

Đó chính là hoàn cảnh đáng thương của cậu bé Quàng Văn Viễn, ở Bó Lếch, xã Mùn Chung, Huyện Tuần Giáo, tỉnh Điện Biên. Cậu bé được một nhà hảo tâm bắt gặp khi đang ngồi chơi một mình trong ống cống bên đường, dừng lại hỏi chuyện mới biết được số phận buồn của cậu bé.

mo-coi-1

mo-coi-2

Cậu bé mồ côi một thân một mình sống trong túp lều tre đan bìa rừng.

Viễn ngập ngừng kể lại bố đã qua đời vì ung thư, mẹ cũng đi theo bố vì bệnh tim được 3 năm. Từ đó, Viễn trở thành đứa mồ côi không nơi nương tựa. Các thầy cô cưu mang nên Viễn vẫn đi học nhưng cậu nhóc buổi đi buổi không.

Ngày ngày, Viễn lang thang đi xin ăn tại bản nghèo. Ai cho gì thì em ăn nấy, cho gạo thì mang về nhặt cúi nấu cơm trắng ăn, tối về căn nhà ở bìa rừng ngủ. Nhưng đó cũng không phải là căn nhà mà chỉ đơn thuần là một túp lều nho nhỏ xếp bằng tre đan không khít chẳng đủ để che nổi nắng mưa.

mo-coi-3

Chẳng ai chăm sóc, nên ai cho gì Viễn đều ăn. Có bữa chỉ có gạo trắng rồi em đi nhặt củi về nấu thành cơm.

Biết bao đứa trẻ 8 tuổi khác được ăn, chơi và học thì cậu bé này đã phải tự lập như một người trưởng thành đúng nghĩa, thậm chí trong hoàn cảnh còn khắc nghiệt hơn. Có khi nào em cảm thấy chạnh lòng, tủi thân vì điều đó?

Nghẹn lòng cảnh bé trai không mắt sống ở bìa rừng

Câu chuyện về cuộc sống khốn khó và ước mơ giản dị của cậu bé mù sống nơi bìa rừng cũng khiến người ta ngậm ngùi, xót xa khi nghĩ về những mảnh đời bất hạnh như thế.

Giống như bé Quàng Văn Viễn nhưng có lẽ một chút may mắn hơn khi cậu bé Vũ Huy Thiệp sống cùng bố mẹ và em trai trong một căn lều được dựng tạm bợ cạnh khu rừng ở huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ.

be-trai-3

be-trai-21

Ngày bé Thiệp ra đời, bác sĩ bảo, mắt cháu không có con ngươi, để cháu cứng cáp rồi đưa cháu đi Viện mắt TW khám xem thế nào để có phương án chữa trị. Nay cháu đã 6 tuổi nhưng vì không có tiền nên cháu vẫn chưa 1 lần được đi khám. Thương con nhưng chị Ngát không thể đưa con đi viện khám vì cuộc sống quá khó khăn, đến kiếm miếng cơm bỏ bụng còn khó nên không dám nghĩ đến chuyện chạy chữa cho con

Khi được hỏi ở nhà cháu giúp được gì cho bố mẹ, vẻ mặt cậu bé tươi rói: “Cháu giặt được quần áo, cháu hái rau, cháu quét nhà, nấu cơm…”, nói rồi em loạng quạng đi chứng minh những điều em nói là thật. Nhìn cảnh đó, nhiều người khâm phục nhưng không giấu nỗi sự xót xa trong lòng.

Nhìn cách bé ngây ngô trò chuyện, ngây ngô trả lời rồi lon ton chạy ra đường, ai cũng xót xa, cầu mong cho cậu bé có sức khỏe thật tốt, có thể nhận được sự giúp đỡ của nhiều tấm lòng hảo tâm để có cuộc sống tốt đẹp hơn.